Home Tiểu thuyết audio Ngọt Ngào Pha Mặn Chát

Ngọt Ngào Pha Mặn Chát

34
0

Đứng lấp ló, ngại ngần trước cửa lớp Mai Du là một cô gái đen đen, dong dỏng cao, đôi bím tóc lúc lắc ngang vai và bộ quần áo màu xanh công nhân hơi rộng. Mai Du đứng dậy ra đón. Cô gái nhờ đó chóng hòa vào mọi người. Chẳng bao lâu, Đào, Thúy – tên cô gái mới vào và Phú tách thành một bộ ba “xe-pháo-mã”, đi đâu cũng có nhau. Ngày ngày, họ kéo nhau vào nhà Phú ở trong cổng thành Vinh học nhóm, ăn nghỉ rồi cùng đi tới trường. Từ đó, dần dần Mai Du không còn thói quen dừng chân ở đầu ngã ba chờ người bạn trai từ trong cổng thành bước ra cùng đi.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Cũng không còn cái nếp trao đổi bài hào hứng với Phú mỗi bận đi về. Cô lầm lũi bước đến lớp, lầm lũi ôn bài một mình, mỗi khi tan học lại vội vàng, hối hả, một mình trở về. Cái bóng dáng gần gũi thân thuộc chẳng còn gắn bên mình, cô cảm thấy cô đơn, không thiết tham gia một trò chơi giải trí gì ở trường nữa, ngoài việc làm thơ, viết báo tường và sinh hoạt văn nghệ. Vào những ngày hội của trường, các thầy, các bạn không bao giờ thấy vắng bóng Mai Du với cây đàn măng-đô-lin cùng đôi bím tóc dài quá lưng và bộ quần áo hoa tím dìu dịu của hoa mười giờ.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Cho đến một ngày giữa năm lớp chín, khi nhóm Thúy, Đào cùng cả chi đoàn thanh niên nhất trí kết nạp Phú thì cũng là khi ban chấp hành thanh niên quyết định đưa Mai Du ra hội nghị toàn lớp để kiểm thảo. Một đêm, hai đêm rồi ba đêm liền. Mãi tận khuya Mai Du mới về. Một số đoàn viên lên án cô đã viết một bài thơ trên báo tường mang gi ng điệu của “nhân văn giai phẩm”, “một bài thơ bất mãn”, “một bài thơ chống đối”, “một bài thơ buồn rớt”, “một bài thơ tiêu cực”, v.v… và v.v. Bấy giờ là năm 1957, trên văn đàn đang diễn ra cuộc đấu tranh sôi nổi chống nhóm phá hoại “nhân văn giai phẩm”. Đó thực sự không chỉ là cuộc đấu tranh về quan điểm văn nghệ mà là một cuộc đấu tranh tư tưởng rất lớn giữa cách mạng và phản cách mạng, chính trị và vô chính trị. Mai Du hiểu điều đó, và cô chán nản trả lời những người chất vấn mình, đêm nào cũng chỉ một vài câu: “Tôi không viết, mà tôi cũng chưa hề đọc, chưa hề biết bài thơ các đồng chí vừa nêu”.

Nghe trả lời như vậy, cuộc kiểm điểm lại nhao nhao các câu hỏi, các câu trói thắt:

– Thì chính Mai Du viết bài thơ rồi đưa cho Đoàn Hạ chép lên báo, còn chối gì?

– Có giống chữ Đoàn Hạ không?

– Đoàn Hạ viết bằng tay trái, chữ không giống chữ viết bằng tay phải đâu.

Mai Du và Đoàn Hạ cùng bị đẩy về một phía. Hai người cùng nỗi “oan Thị Kính” đã trở nên gần gụi và thân nhau hơn. Đêm khuya, trên đường phố vắng ngắt, Đoàn Hạ tự thấy cần phải an ủi bạn, đưa bạn về tận nhà. Đêm sau họp, có người lên tiếng rằng: “Hai người cấu kết với nhau để đối phó”. Đến đêm thứ ba, Mai Du không thể chịu được nữa, đứng lên:…………
(…)

Tác giả: Nguyễn Thị Mỹ Dung
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:Sưu tầm từ Enternet

Thu Gọn Nội Dung

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here