Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
♥ Lồng chim nơi gác mái (của tác giả Tiêu Dao)
“Mỗi chúng ta đều là chú chim nhỏ
Nhìn bầu trời bao la từ nơi lồng gỗ
Ước mơ con con đè trĩu vai gầy…”
Những ngày tháng này, Hà Nội luôn chìm trong các cơn mưa rả rích. Bầu không khí ướt sũng và nặng trịch càng làm người ta cảm thấy thêm khó thở.
Qua khung cửa sổ gỗ loang lổ vết mối mọt, Phương nhìn thấy tán ô xanh lục nhỏ xíu của Minh lướt vào trong hẻm, hệt một chiếc lá sen ướt đẫm nước mưa đang dập dềnh trôi trên dòng đời. Cô khẽ cười, lẩm nhẩm đếm. Quả nhiên, vừa đếm tới ba mươi, tiếng bước chân của Minh đã vang lên trước cửa phòng.

– Bên ngoài vắng vẻ như Ba mươi Tết chị em ạ.
Minh mở cửa, mang theo một luồng không khí âm ẩm và man mát xộc vào, vừa tháo khẩu trang vừa đưa chiếc túi nặng trĩu trên tay cho Phương đỡ hộ. Anh cầm lọ dung dịch sát khuẩn lên, nghiêm túc thực hiện đầy đủ các bước khử trùng, rồi mới yên tâm bước tới cạnh chiếc giường nằm cạnh khung cửa sổ duy nhất của phòng.
Người thiếu nữ nhỏ gầy với nước da trắng xanh nhợt nhạt đang nằm trên đó khẽ mỉm cười với anh. Đôi mắt của cô lấp lánh ẩn sau hai vòm mắt đã sâu trũng xuống….
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogRadioVN

































