Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Cậu hẹn tôi, giữa ngày mưa mùa hè nhạt nhòa. Chúng tôi đứng chung dưới tán ô màu xanh lá. Khoảng cách rất gần nhưng người đang đứng trước mặt tôi tựa như ảo ảnh. Cậu cao hơn tôi cả cái đầu, tôi ngước cổ lên nhìn, chạm vào đôi mắt trong veo ấy, tôi biết cậu có điều gì muốn nói. Tôi chờ đợi cậu nói. Nhưng cậu chỉ dúi vào tay tôi lá thư, trao ô cho tôi rồi cậu bước ra ngoài màn mưa. Chiếc áo sơ mi khô ráo bỗng trở nên ướt nhẹp. Tôi không hiểu, lá thư trên tay là có ý gì? Tôi muốn chạy theo cậu để hỏi nhưng có điều gì ngăn đôi chân tôi lại. Bóng cậu nhạt dần rồi mất hút. Con đường rộng thênh thang chỉ còn lại tôi đứng ngẩn ngơ. Bong bóng mưa rơi vỡ như trái tim tôi cũng sắp sửa vụn vỡ bởi một người sẽ ra đi.

Tác giả: Quách Thái Di
Giọng đọc: Titi, Sand
Nguồn: Sưu tầm từ Enternet
Giọng đọc: Titi, Sand
Nguồn: Sưu tầm từ Enternet

































