Có những cuộc gặp gỡ thoáng qua bên đời nhưng hóa ra đó lại là định mệnh cả đời chẳng thể quên. Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
♥ Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt (Nguyễn Thị Loan)
Đã chính thức vào hạ, nắng như đổ lửa xuống mặt đường. Tiếng ve kêu râm ran trên khắp các tán phượng đã nở đỏ rực. Khang ngồi bất động trên giường bệnh, lắng nghe tiếng ve kêu trên các vòm lá, cảm nhận hơi nóng hắt vào từ cửa sổ. Cậu nhập viện đã ba ngày. Tai nạn trên dường đi học thêm năm ngoái tuy không cướp đi tính mạng Khang, nhưng lại cướp đi đôi mắt cậu. Mẹ đưa Khang vào viện, ngày ngày túc trực bên giường bệnh. Còn cậu, chán nản trong thế giới chỉ ngập một màu đen. Đang nghĩ vẩn vơ, giọng nói dịu dàng của mẹ vang lên bên tai Khang:

– Con đói chưa, muốn ăn gì không?
– Mẹ lại cãi nhau với ông ấy à?
– Không, không có!
Khang nghe rõ sự bối rối trong giọng nói của mẹ, tay cậu xiết thật mạnh:
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: BlogradioVN

































