Home Truyện ngôn tình Nghìn trùng xa cách

Nghìn trùng xa cách

13
0

Sài gòn bây giờ là mùa thu. Mới sáng mà mặt trời đã nhuộm kín không gian một màu vàng ấm áp. Mùa thu cũng là màu vàng, vàng nắng, vàng hoa lá …

Những con đường có hàng cây hay thay lá vào mùa thu bỗng chốc trở nên sáng trong hẳn bởi trải thảm lá vàng. Ôi, cái sắc vàng dịu ngọt quyến rũ dễ khiến người ta ngơ ngẩn. Chỉ tiếc rằng mùa thu sẽ còn đẹp hơn nhiều, Hải Triều cũng là người yêu thích mùa thu và yêu luôn áng thơ về mùa thu tuyệt tác của một nhà thơ nổi tiếng:

Em không nghe rừng thu.
Lá thu kêu xào xạc.
Con nai vàng ngơ ngác.
Đạp trên lá vàng thu …

Hôm nay, sau những ngày bôn ba ở nước ngoài học ngành nghiên cứu, vừa về nước, Hải Triều đã được đối diện với mùa thu, thật là yêu thích làm sao.

Hải Triều đứng trên sân thượng, phóng tầm mắt nhìn xa khắp nơi, nghĩ ngợi.

Nhiều năm học tập và nghiên cứu ở nước ngoài, nàng là người Việt Nam đầu tiên đạt được giải thưởng cao quý: “Giải thưởng lớn về y học”.

Hai mươi tám tuổi, nàng đã là người trưởng thành, nhưng khuôn mặt xinh đẹp thì rất non trẻ. Nàng đã dong dỏng cao, làn da trắng, đôi mắt đẹp hay buồn hay ưu tư, nhưng đôi môi lại rất hay cười, giống như một sự bù đắp cho đôi mắt.

Nói chung nàng là một cô gái đẹp, giỏi giang và thành đạt.

– Hải Triều!

Tiếng gọi ấm áp kéo giật Hải Triều quay lại. Mải mê nghĩ ngợi, mẹ đến sát bên mà nàng cũng không hay.

– Mẹ!

– Con quên mất là sáng nay con phải đi đâu rồi sao? Giờ này mà còn đứng ở đây, không chuẩn bị gì cả làm sao kịp.

Bà Thùy Dung lên tiếng nhắc nhở. Hải Triều nhìn đồng hồ đeo tay rồi nhìn mẹ mỉm cười:

– Vẫn còn sớm mà mẹ. Hôm nay là ngày trọng đại, con làm sao quên được.

Hôm nay lãnh đạo thành phố sẽ tổ chức một buổi lễ tuyên dương và tặng thưởng cho con. Vinh dự này cả nhà ta cùng hưởng mà. Mẹ! mẹ cũng chưa sửa soạn đây nè.

– Mẹ dự định hai anh con đi thôi, có được không?

– Không được.

Hải Triều dứt khoát ngay, nàng níu lấy tay mẹ, giọng nhuốm buồn:

– Mẹ à! Mẹ đã khó nhọc sinh con ra đời, lại vất vả biết bao để nuôi con khôn lớn. bao nhiêu công sức mẹ đã tan chảy ra hết vì đàn con, con cái vừa lớn khôn thì mẹ lại ngã bệnh … Cũng may mà phát hiện sớm nên mẹ mới không sao. Con sợ căn bệnh của mẹ, vì sợ mất mẹ, nên con mới lao vào nghiên cứu căn bệnh đó.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Nhờ vậy mà có thành quả. Thành quả đó là của mẹ, danh dự của mẹ …. Tất cả những gì con đạt được là của mẹ. Mẹ không thể vắng mặt được đâu.

Nghe mà mát lòng mát dạ. Bà Thùy Dung ngước nhìn con gái bằng ánh mắt đầy yêu thương:

– Mẹ dự định không đi vì mẹ sợ phải bật khóc giữa đám đông. Nhưng nghĩ lại, không đi sẽ làm giảm bớt niềm vui và hạnh phúc của con, nên mẹ đã chuẩn bị một bộ áo dài thật đẹp để đi bên cạnh đứa con gái nổi tiếng của mẹ rồi.

Hải Triều ôm chầm lấy mẹ, cười tươi tắn:

– Ra thế đấy! Vậy mà mẹ cũng làm cho con phải suy nghĩ.

Bà Thùy Dung mỉm cười:

– Còn một việc nữa mẹ muốn hỏi rõ con luôn. Hôm qua, mẹ có gặp mẹ của Quốc Thắng, người ta rất sốt ruột. Con đã thành đạt nhưng người ta cũng đâu thua kém gì, cũng là tổng giám đốc của một công ty lớn. Mẹ cho rằng đã đến lúc con phải tính đến chuyện trăm năm của con rồi đó. Người đàn ông như Quốc Thắng, lẽ nào con cũng chê?

– Mẹ à! Con không có chê anh ấy đâu. Tình cảm của tụi con cũng đã kéo dài bấy lâu rồi. Con không chọn Quốc Thắng thì biết chọn ai nữa. Chỉ tại con chưa muốn xa mẹ thôi. Con ở nước ngoài quá nhiều năm, nay mới trở về, con muốn được ở trong gia đình một thời gian. Mẹ không nỡ bắt ép con lấy chồng sớm chứ mẹ?

Tác giả: Đang cập nhật
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: megafun.vn

Thu Gọn Nội Dung

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here