Home Tiểu thuyết audio Nhắm Mắt Thấy Paris

Nhắm Mắt Thấy Paris

18
0

Tất cả các nhân vật trong “Nhắm mắt thấy Paris” đều có điểm chung là cùng làm việc trong một tập đoàn lớn sản xuất và kinh doanh hóa mĩ phẩm. Nhưng rồi những đổi thay của số phận đã đẩy họ đi theo những hướng khác nhau, chẳng thể nói được sự thay đổi đối với ai là tích cực, với ai là tiêu cực. Nó cũng giống như cuộc sống của mỗi chúng ta, là những dòng sông với nhiều khúc quanh, là những con đường có nhiều ngã rẽ. Đôi khi chúng ta dự đoán được, nhưng cũng có những khi là do định mệnh dẫn đường. Chúng ta không bao giờ biết được những biến cố ở phía trước, cũng như không bao giờ biết được ngã rẽ nào an toàn hơn, đúng đắn hơn, bởi sự lựa chọn luôn chỉ có một.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Ra khỏi phi trường, cô gái trẻ có khuôn mặt mệt mỏi bắt taxi: “ Cho tôi về khách sạn Shangri-La!”. Người tài xế không phí một lời, gật đầu nhìn cái địa chỉ trên tấm card, lái đi. Xe cứ thế tiến dần về trung tâm thành phố, Cô gái uể oải úp mặt vào lòng bàn tay. Thỉnh thoảng cô ngước lên nhìn đường sá Hong Kong cùng những toà nhà màu xám chán ngắt. Cách nay ba năm, khi lần đầu có business trip ở nước ngoài, cô đã đến Singapore và được người tái xế chiếc limousine của hotel Conrad ra đón tiếp đon đả. Về sau này, mỗi lần đi công tác cô đều được ở khách sạn năm sao, nhưng dù trong nước hay ngoài nước, châu Âu hay châu Á, chẳng có khách sạn nào làm cô thấy mê mẩn như cái lần đầu đó.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Một hàng dài khách đứng trước quầy reception ở sành khách sạn Shangri-La chờ đến lượt check-in. Mai chìa tờ giấy xác nhận đặt phòng ra.
-Ms Le Quynh Mai của công ty L’Aurore ? phòng cô đã sẵn sàng, còn đây là thư we e của hội nghị cô sẽ dự.
Anh lễ tân đưa cho cô bìa hồ sơ màu xanh in hình mặt trời đang nhú ra của buổi rạng đông, logo của công ty L’Aurore. Khi Mai nhận chìa khoá phòng quay lưng rời quầy, một chàng trai châu Âu đứng phái sau bước lên gật đầu chào Mai thân thiện.
– Chúng ta quen nhau? – cô bối rối.
– Tôi cũng làm ở L’Aurore – anh mỉm cười chỉ vào cái logo trên bìa hồ sơ – Cô ở phòng nào vậy ?
– Phòng tôi ? – Mai ngớ ra.
Ai lại đi hỏi số phòng người lạ dù là cùng làm trong công ty đi nữa. Mỗi lần hội họp với Tập đoàn, số nhân viên đến từ khắp các nước rất đông.
– Ồ, tôi xin lỗi – Dương như nhận ra mình suồng sã, anh đồng nghiệp vội nói – chúng ta sẽ gặp nhau ở We e Dinner tối nay.
– Vâng, hẹn gặp lại anh – Mai lịch sự đáp lời rồi hối hả tiến đến thang máy.
Trong thang máy, cô còn kịp nhận ra khuôn mặt anh chàng đó đỏ lên ngượng ngùng và vẻ lúng túng của người không biết phải hành xử thế nào. Hình ảnh này là chính cô của những ngày đầu làm việc trong Tập đoàn hoá mỹ phẩm L’Aurore, lần đầu đi công tác được ngồi vé máy bay hạng business và được ở khách sạn năm sao. Cô cũng bắt chuyện anh đồng nghiệp người Úc khi thấy trên ve áo đeo bảng tên L’Aurore. Nhưng anh này lạnh lùng trước vẻ vồn vã cùa cô. Khi đó, Mai chỉ là một ne er còn đang trong giai đoạn làm quản trị viên tập sự. Giờ ba năm trôi qua, Mai đã phát chán những trò hội họp thường niên, chán các presentation nhảm nhí, chán những khẩu hiệu đao to búa lớn và những trò đấu đá nhau.
(…)

Tác giả: Dương Thụy
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:Sưu tầm từ Enternet

Thu Gọn Nội Dung

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here