Home Truyện ngắn audio Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

13
0

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

♥ Có một người luôn chờ đợi cậu

* * * * *

“Chúng ta cô độc bước vào thế giới này cũng chỉ vì muốn tìm một người có thể đối xử tốt với mình… Miễn lòng còn tha thiết!”

Chàng trai bước lên tàu. Một tay nắm hờ quai của chiếc ba lô chỉ đeo bên vai phải, tay kia đút vào túi quần, hai tai gắn tai nghe, mắt chàng trai lạnh lùng lướt nhanh qua từng hàng ghế ngồi. Chàng trai ngồi xuống chiếc ghế gần cuối toa, khẽ nhắm mắt, tựa đầu vào lưng ghế. Ghế bên cạnh, ghế sát cửa sổ là một cô gái đang chống cằm, nghiêng người nhìn ra ngoài cửa. Và đoàn tàu chuyển bánh.

Huyên giật mình khi nghe tiếng gọi của người soát vé. Cậu rút chiếc vé từ trong túi quần đưa cho nhân viên nhà tàu. Bác soát vé tiếp tục gọi cô gái ngồi kế bên Huyên, phải hai câu, cô gái mới quay lại. Hơi tò mò, Huyên quay sang nhìn vị hành khách ngồi cạnh mình. Cô gái đưa chiếc vé ra với khuôn mặt đỏ ửng, một vệt nước vẫn đọng trên má. Nhận thấy cái nhìn ngạc nhiên thoáng chút ái ngại của bác soát vé, cô gái mỉm cười nhẹ. Khoảnh khắc bắt gặp nụ cười đó cùng với vết chàm đỏ loang trên gò má trái của cô gái, Huyên ngỡ ngàng.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

“Phương…”.

Cô gái quay sang Huyên. Hai ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn vui mừng nhìn nhau. Và cô gái mở lời.

“Lâu lắm mới gặp lại, Huyên”.

Huyên nhìn cô bạn cũ ngồi cạnh mình, vẫn chưa hết ngỡ ngàng. Không ngờ lại gặp nhau hôm nay, càng không ngờ lại gặp nhau trên một chuyến tàu Hải Phòng – Hà Nội.

“Cậu ra Bắc lâu chưa?” – Huyên hỏi.

“Được hai tuần rồi. Tớ về quê thăm ông bà nội một tuần, một tuần còn lại ở Hà Nội chơi với bà ngoại. Hôm qua mới về Hải Phòng”.

“Vậy mà hôm nay đã lên Hà Nội rồi sao? Cậu trêu tớ à, lúc gặp lại thì cũng là lúc chia tay?”.

“Ừ. Tối nay tớ sẽ bay về Sài Gòn”. Phương cười, nụ cười thoáng chút buồn.

“Huyên, không thay đổi mấy nhỉ?”.

“Ừ. Cậu biết đấy, tớ thì chẳng thể cao lên được nữa, trừ khi đi phẫu thuật thẩm mỹ. Mà con trai kéo dài chân trông sẽ thế nào nhỉ?”.

Huyên và Phương cùng bật cười lớn.

“Không, tớ nhầm. Cậu đã thay đổi, nói chuyện hài hước hơn trước nhiều”. Phương nháy mắt.

“Còn cậu thì vẫn vậy”.
(…)

Tác giả: Đang cập nhật
Giọng đọc: Thắng Leo
Nguồn:Sưu tầm từ Enternet

Thu Gọn Nội Dung

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here