Mỗi khi trời đổ mưa, lòng lại nhớ cảm giác khi ở bên một người. Có ai chỉ có một mình mà không thấy xao lòng mỗi khi trước những giọt mưa rơi. Thầm hỏi không biết người ấy giờ thế nào
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
♥ Mưa bây giờ có làm anh nhớ những khi mình đã từng (Thu Hương)
Chiều nay cơn mưa đầu mùa rơi vội vã, em nhanh chóng tìm cho mình một góc trú, phủi nhẹ những giọt li ti vương trên áo rồi bình thản ngắm nhìn thành phố trong mưa. Những cơn mưa bất chợt đã không còn khiến em tròn xoe mắt ngạc nhiên như ngày đầu nữa.
Mùa mưa năm nay lại đến muộn hơn thì phải.
Sài Gòn những ngày lạ lẫm, vì yêu một người mà yêu cả thành phố người ấy đang sống và chọn là nơi mình sẽ gắn bó, chẳng chút do dự. Đó là nơi mình gặp nhau lần đầu tiên với những xúc cảm đến hết cuộc đời vẫn không thôi nhung nhớ.
Anh có nhớ mình đã cùng nhau đi qua bao mùa mưa rồi không? Chắc anh đã quên rồi, vì trái tim anh bây giờ đã dành cho một người con gái khác. Và có thể anh đang cùng họ ngắm mưa ở một nơi nào đó trong thành phố này, như mình đã từng.

Một dạo em rất thích đi dưới mưa, để mưa xóa sạch những muộn phiền trong em, để chẳng ai thấy mắt em đang nhạt nhòa nước. Khoảnh khắc đi dưới mưa là lúc em thấy lòng nhẹ nhàng nhất. Nhưng sau lần ấy sẽ là một trận ốm kéo dài nhiều ngày, mệt nhoài và tủi hờn với cảm giác cô đơn giữa cuộc đời rộng lớn. Em nhận ra đâu có ai xót xa khi em tự dày vò bản thân mình như thế. Em đã thôi không còn đi dưới mưa nữa, cũng không còn tự làm đau mình nữa.
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogRadioVN

































