Bạn thân mến, người ta thường nói trong tình yêu chỉ chân thành thôi là đủ nhưng trên thực tế, chỉ chân thành liệu có đủ để đi đường dài với nhau hay không? Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất. Trong Radio tình yêu của tuần này, mời bạn lắng nghe tâm sự được gửi đến từ bạn Haemil.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Thấm thoát cũng đã hơn hai năm kể từ ngày tôi chia tay em, đúng ra là em chia tay tôi, cuộc sống xô bồ ở cái xã hội hiện đại này khiến cho con người ta dần làm mất đi sự chân thành vốn có của tình yêu. Nhiều lúc tôi tự hỏi tại sao con người ta cứ phải chọn những thứ mà bản thân họ không thích để chỉ đổi lại cái gọi là vật chất xa hoa và chấp nhận bị người đời dè bỉu. Thời điểm này dịch đang bùng phát, tôi phải làm việc online ở nhà và có nhiều thời gian để suy nghĩ hơn, suy nghĩ về mọi thứ, cả những thứ đã qua, tôi chợt nhớ về em.
Nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại, đúng thật là cái gì nó cũng có lí do của nó cả, chúng ta nên nhìn nhận mọi thứ một cách khách quan. Ở thời điểm hiện tại đúng là tôi đã hiểu vì sao thời điểm đó em rời xa tôi, xã hội này không thể có câu chuyện một túp lều tranh và hai trái tim vàng được, càng không thể yêu nhau, bên nhau mãi mãi chỉ bởi hai từ “chân thành”. Tôi với em bằng tuổi nhau, và lại học cùng lớp cấp 3 ngày xưa nữa, hai đứa đến với nhau cũng khá nhanh, đợt đó tôi với em hay nói chuyện nhiều, và tôi tìm thấy nhiều điểm chung giữa tôi và em, tính cách, suy nghĩ, tôi đã nghĩ tôi với em rất hợp nhau, nhưng cho mãi về sau này khi tôi với em chia tay tôi mới nhận ra rằng chính điều đó đã làm chúng tôi dần xa rời nhau.

Còn nhớ vào thời điểm tháng 10 năm 2018 khi chúng tôi chính thức yêu nhau, mọi thứ đều rất mới mẻ, cả tôi và em đều hôn nhiên và vô tư như thế. Thời điểm đó tôi đang là sinh viên năm cuối nên cũng khá là bận rộn cho việc học hành, xong tôi vẫn dành một chút thời gian để có thể nói chuyện thường xuyên với em, bởi tính cách hai người rất hợp nhau nên tôi có cảm giác như sẽ yêu em mãi mãi vậy, và đến bây giờ thì tôi mới biết, mãi mãi là bao lâu? Chẳng có cái gì là mãi mãi cả,… Ở thời điểm đó, tôi với em gặp nhau không nhiều, một phần cũng vì tôi quá bận rộn với công việc học tập, năm cuối nên có rất nhiều thứ cần phải hoàn thành, tôi nhớ mùa đông năm ấy, chúng tôi có gặp nhau 2 lần, lần đầu tiên là khi chúng tôi rủ nhau đi hồ Gươm, hôm đó trời rất rét, gió rít mạnh nhưng trong lòng tôi lại vô cùng ấm áp, vì tôi có em bên cạnh. Ăn tạm bát cơm rang trên phố Trần Đại Nghĩa, tôi với em hí hửng đi ra bờ hồ “hóng gió” trong cái thời tiết cắt da cắt thịt ấy. Cũng như bao cặp đôi khác, chúng tôi lượn lờ, ăn kem, nói chuyện, phải nói đó là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Rồi đột nhiên em hỏi:
(…)
Giọng đọc: Thắng Leo
Nguồn:BlogRadioVN

































