Home Radio Online Truyện đêm khuya Cuộc Đời Không Bán Được

Cuộc Đời Không Bán Được

89
0

Ông già ngồi trên chiếc ghế bố làm bằng manh bao phía dưới bóng cây đa lão – trụ sở của Hội những người bán máu kia, sinh năm 1919, tròn 82 tuổi. Mái tóc quá lứa của ông vàng cháy màu khói ướt, đôi mắt sâu hoắm với hai con ngươi nhờ ố, lẩn khuất trong cái màu xám đục nhợt xỉn của tròng trắng, hai cái má hóp sâu, hàm râu hoang dã xoắn cuộn rồi găm chệch vào vòm cổ như một cái lưỡi búa bị hoan rỉ.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Thoạt nhìn ông như người cõi âm đang can trường nhận chịu sự đọa đày của âm binh dưới hỏa ngục, vì món nợ tiền kiếp. Nơi gương mặt khô choắc hằn sâu những vết cắt của thời gian và sự nhọc nhằn, cả sự tàn nhẫn của số phận, ông hiển hiện như người đi lạc từ thế giới nào đến đây – giữa cái phố thị ồn ã, chật cứng những mối quan hệ mua bán văn minh này. Người ta gọi ông là ông Tám Ô. Có lẽ bởi cái thẻ đeo trước ngực được bệnh viện tỉnh cấp ghi hẳn ông là người thuộc nhóm máu „Ô „.Ông hành nghề này từ sau cái Tết Mậu Thân 1968. Tưởng là thất cơ lỡ vận, bán đỡ một vài lần cho qua cơn thắt ngặt rồi thôi, nào ngờ việc ấy lại thành nghề kiếm sống của ông từ bấy giờ đến nay: 33 năm bán máu ! Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh. Câu nói của người xưa sao mà đau trong lòng.

Ông Tám Ô đứng dậy rời ghế bố, chấp tay sau đít, ngóng mắt ra đường khi có người nào đi ngang con hẻm. Có người vừa được xe ôm đổ xuống. Ông lón nhón bước theo người phụ nữ hớt hãi tìm một người nào đó .

– Cô ơi, cô có mua máu, mua dùm tôi.

Người phụ nữ dừng chân nhìn ông từ đầu đến chân rồi lắc đầu:

– Tôi cần máu tốt, máu thanh niên.

– Có đây, tôi có máu A đây chị – Gã thanh niên xăng xái chạy tới kéo thẻ trên miệng túi khoe với khách hàng .

– Tôi cần máu „Ô „ .

– Thưa cô, tôi…tôi máu „Ô „đây . Không tin cô cứ nhìn lên thẻ của tôi.

– Ông già kia, lại ghế bố mà ngồi, ai kêu ông giành khách của tôi. Chị, máu „Ô „ thanh niên chị vào đây có ngay.

– Cô… cô…

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Từ hồi sáng đến giờ không được mối nào . Mặt ông già choắc lại trong màu nắng nhạt. Ông khổ sở rê bước đến chiếc ghế bố cũ, rồi không yên trong lòng, ông lại dò dẫm đi về cái lò ổ chuột nằm khuất sau gốc đa cổ thụ để thăm thằng cháu cố. Trên ghế bố còn lại tấm biển làm bằng giấy các tông, ngoằn ngèo nét chữ: „ Tại đây có bán máu“. Ông già vừa đi khỏi thì một tay cò bán máu có hình dáng nhớp nhúa không kém tay bụi đời đã nhanh nhẩu úp cái „ bảng hiệu „ tội nghiệp của ông lại. „ Già hết máu rồi mà cũng đòi bán. Máu ổng bây giờ còn thua máu cá. Bán với buôn cái gì ! „. Gã đàn ông bĩu môi nói với người phụ nữ vừa đẩy xe hốt rác đi qua, rồi quay phắt ra ngoài khi có chiếc xe ôm dừng lại.“ A,E có không ? 2 xị „. „ Có ngay đại ca „. „ Trả tiền cò hai bữa trước luôn nghe cha „. „Đại ca yên trí, đàn em chơi đẹp mà“. „ Biết điều vậy là tốt. Không thì tụi tao dắt mối cho bọn ngoại khoa hết“. „Ậy, đại ca đừng chấp, vạ cho tụi em. Đại ca chờ em chút“. Thoắt cái, gã cò đã dẫn ra cho anh lái xe ôm một người đàn ông ho khù khụ, mặt nhợt tối như thịt cá nhám đông lạnh và một người đàn bà mặt xám xanh bủng như người có bệnh hậu sản. Chiếc xe Suzuki rồ ga chở hai người bán máu đến bệnh viện bỏ lại phía sau cái cười đắc thắng của tên cò và khuôn mặt méo mó khắc khổ của ông già vừa chạy ra đầu hẽm đứng trông theo.
(…)

Tác giả: Trúc Phương
Giọng đọc: Việt Hùng
Nguồn:VOV6.VOV.VN

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...